000 Sau buổi cơm trưa, tôi vác Fortell lên vai và đi ra ngoài. 001 Mặc kệ cơn mưa như mọi ngày, tôi nhanh chóng tới nhà Torta. 002 Cái quận của ngôi nhà mà tôi đang tới nằm ngay cạnh khu vực nhà trọ học sinh. 003 Ở đó có nhiều ngôi nhà cũ kĩ, hi quạnh, kể cả nhà của bà Ninna - được mua lại khi bà chuyển tới đây - cũng không phải là ngoại lệ. 004 Nó gần căn hộ của tôi đến không ngờ, chỉ mất chừng năm phút đi bộ. 005 Tôi đi thẳng đến một tòa nhà khá lớn ở đầu kia của con hẻm chật hẹp. 006 [Torta] 007 "Tớ đến rồi!" 008 [Torta] 009 "Vào đi." 010 Torta cười tươi khi đón tôi ở ngay cửa nhà. 011 [Chris] 012 "Cảm ơn vì đã mời tớ." 013 Tôi đặt chân vào một căn phòng tỏa ra một mùi hương quen thuộc. 014 Mỗi lần tôi vào hộ nhà này đều tràn ngập một cảm giác hoài cổ. 015 [Ninna] 016 "... Có phải cháu đấy không, Chris?" 017 Tiếng ghế kêu cót két vang lên khi bà Ninna nói với tôi. 018 [Chris] 019 "... Dạ cháu đây. Cũng lâu lắm rồi nhỉ." 020 Ninna nhìn tôi trong khi đung đưa chậm rãi cái ghế gỗ. 021 [Ninna] 022 "Lại gần đây." 023 [Chris] 024 "Vâng ạ." 025 Tôi làm như được bảo, và nắm chặt bàn tay hằn sâu những vết nhăn đang đặt trên thanh tựa ghế. 026 [Ninna] 027 "Cháu đã lớn rồi." 028 [Chris] 029 "Chỉ mới có nửa năm thôi mà, bà Fine à. Cháu không lớn nhanh đến thế đâu." 030 [Ninna] 031 "Đấy, lại giả đò trưởng thành nữa rồi," 032 Bà bảo tôi với giọng dịu dàng, và nhìn vào mắt tôi. 033 Đúng hơn là bà đã cố nhìn vào mắt tôi. 034 Tròng mắt hẹp, mở hé như bị mây phủ, và bà gần như không thể thấy gì rồi. 035 [Torta] 036 "Đúng đấy. Nghe chẳng hợp với cậu ấy chút nào." 037 Cách đây lâu lắm rồi, tôi gọi bà là "bà nội" như cách mà Torta vẫn gọi đến giờ - bà Ninna nói về chuyện đó như thể nó vừa mới xảy ra ngày hôm qua. 038 Bị coi như thế cũng chẳng vui là bao. 039 Nhưng việc được đối đã như thể một đứa trẻ bắt đầu làm tôi thấy ngượng ngượng khi mà tôi đã ở cái tuổi phải thể hiện phép lịch sự với người lớn tuổi hơn. 040 [Chris] 041 "Dù sao thì, hôm nay cháu sẽ nhờ cậy vào sự chăm sóc của bà. Mặc dù, có thể hơi ồn một chút ..." 042 [Ninna] 043 "Không sao đâu. Cháu sẽ biểu diễn ở đây, phải không?" 044 [Chris] 045 "Hưm, xem nào..." 046 Tôi định ban đầu chúng tôi sẽ tập ở phòng Torta, nhưng giờ xem lại thì có vẻ như đó không phải là ý hay. 047 [Torta] 048 "Vâng, chúng cháu sẽ tập ở đây." 049 [Ninna] 050 "Bà hiểu. Bà mừng khi nghe thế." 051 Bà Ninna từ từ ngả lưng vào ghế, đặt mình vào tư thế thoải mái cho buổi biễu diễn sắp bắt đầu. 052 Tôi hơi bị áp lực khi phải biểu diễn trong một tư thế như lúc nãy, thế nên tôi bắt đầu chuẩn bị cây Fortell của mình ngay tắp lự. 053 [Torta] 054 "Ô, hôm nay cậu có vẻ nghiêm túc ghê nhỉ." 055 [Chris] 056 "Tớ lúc nào chả nghiêm túc! ...tớ... chỉ là giãn gân cốt chút thôi." 057 Người bà Ninna đung đưa trên ghế kèm một tiếng cười khẽ. 058 Cảm thấy có chút gì đó hối hận vì không đến thăm bà trong một thời gian dài, tôi cầu mong mình có thể biểu diễn nghiêm túc hơn bao giờ hết. 059 Để bắt đầu, tôi lướt ngón tay lên bàn phím, và đánh một nốt. 060 Âm thanh trong như pha lê của cây Fortell vang dội khắp căn phòng, bà Ninna quay nhẹ về phía tôi. 061 Đây là một căn nhà lớn, và trong khu vực này thì chẳng ai thấy phiền hà vì một buổi biểu diễn âm nhạc cả. 062 Tôi khẽ chỉnh tư thế của mình để chắc rằng bà Ninna có thể nghe thấy rõ, rồi quay đối mặt với Torta. 063 Nghĩ về chuyện này thì, chúng tôi chưa tập cùng nhau mà mặt đối mặt như thế này. 064 Khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau, tôi không thể tránh khỏi cảm giác xấu hổ - hơn nhiều so với mọi khi. 065 Để chắc rằng bà Ninna không nhận ra điều này dù chỉ một chút, tôi báo cho Torta biết là mình đã sẵn sàng với một cách hời hợt. 066 [Chris] 067 "... Được rồi, tớ đã sẵn sàng." 068 [Torta] 069 "Tớ cũng đã nhấp giọng rồi." 070 Torta có một cái đàn piano hộp thẳng cùng mẫu với cái mà cô ấy có ở nhà trong phòng cô ấy ở trên lầu, 071 vậy có khi cô ấy đã luyện giọng xong từ trước buổi trưa với cây đàn đó. 072 Có thể nói là cô ấy đã chuẩn bị kĩ càng... 073 Nhưng động cơ của việc này có khi là để tăng thêm thời gian luyện tập với bản chất lười biếng của tôi. 074 [Chris] 075 "... Haa..." 076 Hít thở sâu, tôi nhìn thẳng vào mắt Torta. 077 Chúng tôi không cần nói từ nào để báo hiệu bắt đầu. 078 Tôi lấp đầy phổi không khí và đồng nhịp với Torta, rồi bắt đầu nhẹ nhàng ấn vào phím đàn. 079 Mặc dù căn phòng không được thiết kế để dành cho âm nhạc, giọng Torta vẫn vang vọng lại khá tốt. 080 Âm thanh vang vọng lại hơi ồn ào một chút, nhưng tôi có thể bỏ qua chúng. 081 Và không giống như chỉ đơn thuần nghe giọng cô ấy gần tai mình như thế trong lúc tập luyện, âm thanh tựa như hòa lẫn vào cây Fortell của tôi - và đó mới chính là âm nhạc. 082 Bà Ninna ngồi bất động tựa như đang ngủ, chỉ đơn giản để cho thân thể chiếm ngự bởi làn sóng âm thanh. 083 Không lâu sau đó, chúng tôi đã quên hết mọi thứ, và hợp âm cùng với âm nhạc. 084 Thế rồi--- 085 Cái ảo tưởng rằng điều này sẽ đi đến vô tận đột dưng ngừng lại. 086 Trong một lúc, chúng tôi không hề động đậy. 087 Như thể phá hủy giây phút yên tĩnh ấy, bà Ninna nói với chúng tôi. 088 [Ninna] 089 "Chris, Torta." 090 [Chris] 091 "Vâng?" 092 [Torta] 093 "Sao ạ" 094 [Ninna] 095 "Các cháu đã trở nên thành thục rồi đấy." 096 Đó là tất cả những gì bà nói. 097 Nhưng tôi còn hơn cả thỏa mãn với điều đó. 098 Cảm giác phấn chấn một cách khác thường, tôi trầm tư nghĩ liệu sẽ chơi bản gì tiếp theo đây. 099 Nhưng rồi Torta bắn cho tôi một cái nhìn như thể bảo tôi dừng lại. 100 [Torta] 101 "Bà nội à. Bây giờ chúng cháu cần phải tập luyện rồi..." 102 [Ninna] 103 "Ô, thoải mái đi. Trong lúc đó bà sẽ chuẩn bị bữa tối." 104 [Torta] 105 "Cậu nghe thấy bà rồi đấy." 106 [Chris] 107 "... Tại sao? Chúng ta có thể chơi thêm vài bản nhạc khác cho bà mà." 108 [Ninna] 109 "Không sao đâu. Bà không muốn làm phiền các cháu trong giờ luyện tập đâu. Cháu có thể ở đây đến tối nay và tập luyện như thông thường." 110 [Torta] 111 "Bà nói vậy đấy." 112 [Chris] 113 "... Cháu hiểu." 114 [Ninna] 115 "Tốt lắm." 116 [Chris] 117 "Cháu rất xin lỗi. Cháu nên đến đây thường xuyên hơn." 118 [Ninna] 119 "Cháu chỉ cần đến bất cứ khi nào muốn là được thôi." 120 Chỉ thế thôi, Ninna đi tới bếp và không để ý tới chúng tôi nữa. 121 Cứ giống như thể bà đang nói rằng chúng tôi không cần chú ý tới bà nữa. 122 Tư thế đi của bà bình thường đến mức không ai tin là bà bị suy yếu về thị giác. 123 Bà vẫn đủ khỏe để tự chăm sóc mình, và có vẻ như, nấu ăn là công việc của bà trong nhà. 124 Tôi đợi cho đến khi bà Ninna - mà chân bà vẫn còn khỏe lắm - biến mất vào nhà bếp, rồi mới quay mặt lại về phía Torta. 125 [Torta] 126 "Đi lên lầu thôi. Tớ nghĩ là nếu ta tập ở đây thì sẽ vang vào bếp mất." 127 [Chris] 128 "Ra thế... Ý hay đây." 129 [Torta] 130 "Ừm. Dù sao, hãy bắt đầu với phần mà cậu gặp khó khăn." 131 [Chris] 132 "Không, hãy bắt đầu với phần mà cậu gặp rắc rối trước." 133 [Torta] 134 "Hừm, thôi được." 135 [Chris] 136 "Cậu bắt đầu đi." 137 Khi chúng tôi tiếp tục tranh cãi mà không có tính đóng góp gì, thì tiếng cười khúc khích loáng thoáng phát ra từ nhà bếp. 138 Bằng cách nào đó nó làm tôi bình tĩnh lại,và khuyến khích tôi ngừng tranh cãi. 139 Thời khắc mà cả ba chúng tôi nghỉ ngơi sau bữa tối trôi qua trong nháy mắt. 140 Về những gì chúng tôi đã nói - vì tôi chỉ vài năm mới đến thăm một lần, nên đa phần chủ đề đều là về tôi. 141 Bà Ninna tò mò về những thứ nhỏ nhặt nhất mà kể cả Torta không biết, và trước khi tôi kịp nhận ra, tôi đã bị cuốn hút bởi cuộc trò truyện cho đến tận khuya. 142 [Chris] 143 "Ôi, cũng sắp trễ rồi. Cháu nên về nhà sớm." 144 [Ninna] 145 "Chris, cảm ơn cháu vì đã tới hôm nay." 146 [Chris] 147 "... A, cháu xin lỗi vì đã không đến thường xuyên hơn." 148 Tôi đã thả lỏng cách nói của mình một cách vô thức. 149 Tôi luôn cố thật lễ phép mỗi khi đến đây, nhưng rồi làm rồi lại làm hỏng hết khi đến lúc ra về. 150 [Ninna] 151 "Đừng tự ép mình thế. Hãy đến bất cứ khi nào cháu muốn." 152 [Chris] 153 "Vâng ạ." 154 Tôi trả lời thành thật. 155 Bà Ninna khẽ gật, rồi nắm tay tôi một lần cuối. 156 [Torta] 157 "Hẹn gặp cậu ngày mai." 158 Ở cửa trước, Torta tiếp tục nói trong giọng thầm thì, như thế chỉ có tôi nghe được, 159 [Torta] 160 "Cảm ơn vì hôm nay." 161 [Chris] 162 "... Ừm. Hẹn mai gặp lại." 163 Tôi đi ra ngoài sau khi hít vào một hơi trong không khí hoài cổ của căn nhà. 164 Cơn mưa không ngớt thật lạnh làm sao, thế nên tôi mặc áo khoác thật chặt, nhanh chóng trở về con đường về nhà. 165 [Phorni] 166 "... Cậu về trễ đấy." 167 [Chris] 168 "Tớ về rồi. Xin lỗi vì về trễ." 169 [Phorni] 170 "Vậy còn lá thư trả lời với Ari thì sao? Liệu cậu có kịp viết không?" 171 [Chris] 172 "Cậu lo về việc đồng diễn, chứ không phải lá thư, phải không?" 173 [Phorni] 174 "... Ưmm." 175 [Chris] 176 "Xin lỗi, nhưng hôm nay không được. ... Tớ kiệt sức rồi." 177 [Phorni] 178 "Nói gì vậy? Nhanh chóng viết thư đi, rồi---" 179 [Chris] 180 "Để mai xem sao đã, chỉ nội việc viết thư là hết cả ngày rồi." 181 [Phorni] 182 "Ơ!? Cậu thực sự không thể sao?" 183 [Chris] 184 "... Chúng ta sẽ cùng đồng diễn dài gấp đôi lần sau, được chứ?" 185 [Phorni] 186 "Làm tớ đợi lâu đến thế..." 187 [Chris] 188 "Tớ nói rồi, thực sự xin lỗi về chuyện này mà." 189 [Phorni] 190 "... Hứ. Keo kiệt!" 191 ... Tôi chẳng thể làm gì khác được. 192 Hơn nữa, đâu nhất thiết phải là chủ nhật. Tôi có thể diễn cùng cô ấy một chút vào ngày mai cũng được. 193 [Chris] 194 "Xin lỗi, Phorni..." 195 Tôi không biết liệu cô ấy còn nghe không, nhưng tôi nói bằng một giọng nhỏ xíu, rồi quyết định tạm quên vấn đề này đi. 196 [Chris] 197 "... Được rồi." 198 Mặc dù lúc ở nhà Torta tôi tập trung vào cuộc nói chuyện, nhưng tôi đã ăn no đầy bụng rồi, và bây giờ thì phải đấu tranh để không ngủ gục tại chỗ. 199 Nhìn vào nét chữ đẹp của lá thư, một cảm giác khuây khỏa tràn ngập tôi, và lại khiến tôi cảm thấy buồn ngủ một lần nữa. 200 Để cảm thấy thoải mái hơn, tôi nằm xuống giường rồi mới đọc. 201 'Chris thân thương, ở đấy vẫn còn mưa chứ? 202 Cơn mưa tuần rồi nhanh chóng kết thúc, và rồi, bầu trời lại trong trẻo như trước đây. 203 Đôi lúc, em tự hỏi cảm giác như thế nào khi sống với một cơn mưa rơi vô tận từ bầu trời. 204 Nếu như anh có thể chia sẽ thời tiết đó cùng em, em sẽ vui mừng nhận lấy nó. 205 Em có thể tưởng được khuôn mặt của anh lúc này, nói rằng em thật ngốc nghếch làm sao. 206 Nhưng đó là cảm xúc thật của em. 207 Vậy còn việc tìm bạn đồng diễn tốt nghiệp của anh ra sao rồi? 208 Em đoán hình như mình lại nói tới chủ đề này nữa, nhưng giờ đây, đó là việc quan trọng nhất - thứ lỗi cho em nhé. 209 Vấn đề không phải là Torta, hay là bất cứ ai anh cùng diễn, mà là việc chơi thật tốt ở sự kiện quan trọng ảnh hưởng đến việc tốt nghiệp của anh. 210 Em hy vọng anh sẽ tìm được một người tốt bụng, và tập luyện thành công. 211 Em cảm thấy thật tệ nếu chỉ viết như thế về anh, nên giờ em sẽ viết về mình nè. 212 Em vào làm ở tiệm bánh này cùng lúc anh và Torta vào học viện, nên em đã làm ở đây được hai năm rưỡi rồi. 213 Mặc dù đã nói từng phút chi tiết một cho anh biết, nhưng có điều đến giờ em vẫn chưa nói, đó là giờ đây em được phép làm bánh từ giai đoạn đầu đến cuối một mình. 214 Mỗi ngay giờ đây cực kì bận, nhưng em tin rằng mình phải hoàn thiện đến mức giống như anh với âm nhạc của mình. 215 Em hy vọng sẽ cho anh nếm thử bánh ngon do em làm một ngày nào đó. 216 Em mong chờ đến ngày đó lắm. 217 Arietta' 218 Bánh mình làm bởi Arietta, hưm... 219 Vì đã no căng, tôi thực sự chẳng muốn nghĩ đến thức ăn nữa, nhưng tôi nghĩ một điều như thế vẫn lọt vào được tâm trí mình. 220 [Chris] 221 "... Phorni này." 222 Tôi để lá thư canh gối, và lẩm bẩm, 223 [Chris] 224 "Đánh thức tớ dậy sớm hơn một chút vào ngày mai... Bây giờ không thể viết nổi thư nữa rồi." 225 Vùi đầu vào gối, biên giới của thế giới mộng mơ đã nằm trong tầm mắt. 226 [Chris] 227 "... Chúc ngủ ngon." 228 b07